ĐĂNG NHẬP / LOGIN

Đăng ký / Register

Support Online 24/7
Mobi:0166.3003.717
DJ.very.vn mới đi vào hoạt động nên sẽ còn những thiếu sót, chúng tôi rất mong nhận được sự góp ý, động viên, tình cảm yêu mến từ tất cả bạn Yêu DJ.
Đó sẽ là động lực để DJ.very.vn ngày càng đến gần với mọi người hơn. Kính chúc các bạn Nghe Nhạc DJ thật vui vẻ.
Hi vọng DJ.very.vn luôn là điểm dừng chân của các bạn!
Ủng hộ website bằng cách Post các link Nhạc DJ.very.vn bạn yêu thích lên các forum,website,blog...giới thiệu đến mọi người.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website trong thời gian qua!
Bạn vui lòng đăng kí thành viên mới để được sử dụng đầy đủ các chứng năng sau:
Tải nhạc , Add Playlist , Cảm Nhận, Đăng nhạc...
Mọi ý kiến phản hồi vui lòng liên hệ : Mr Tuấn
Y!M: onlyu.cool - Email: info@very.vn

>Vào đăng kí thành viên<
Hãy +1 để tăng chất lượng Nghe Nhạc:

Blog Radio - Gõ Cửa Mùa Thu

Album: BlogRadio

Trình bày: Blog Radio 200

Thể loại: Blog Radio

Người gửi: Admin | Nghe: 9208 | Tải: 1599

Share Tất cả Thành viên hãy đăng nhập để trở thành VIP Member tải nhạc tại DJ.very.vn
Hãy ủng hộ DJ.very.vn bằng cách giới thiệu tới bạn bè và người wen của bạn nhé.
Event này bắt đầu từ ngày 19/04/2011... chúc các bạn vui vẻ ^_^
Copy & gởi Link:

Bạn thân mến! Không phải ngẫu nhiên hôm nay Blog Radio chọn gửi bạn những tâm sự mở đầu mùa thu dịu nhẹ này!
Bởi mùa thu là một mùa đặc biệt trong năm, mùa mang cho mỗi người những xúc cảm khác nhau, có yêu, có ghét, có hạnh phúc ngọt ngào, có lãng mạn bay bổng nhưng cũng không ít những nhớ nhung, cô đơn và trầm tư…

Bạn thấy không, mùa thu cũng giống như những cung bậc cảm xúc Blog Radio mang đến các bạn trong 200 tuần qua. Và cũng bởi Blog Radio lần đầu tiên đến với bạn nghe vào một ngày thu của 4 năm trước nên trong số Blog Radio thứ 200 này, Blog Radio chọn chủ đề Gõ cửa mùa thu với mong muốn lại thêm một mùa nữa Blog Radio là người bạn đồng hành bên bạn, dù khi bạn buồn hay bạn vui, khi bạn có một bờ vai, một bàn tay ấm để chia sẻ hay khi bạn chỉ một mình và lắng nghe những giai điệu của Blog Radio bạn nhé!


Mở đầu chương trình là những chia sẻ thú vị về mùa thu, những cảm xúc về mua thu của các thính giả Blog Radio từ Fanpage Blog Việt FaceBook:

Trần Ngọc Hải: Sài Gòn không mùa thu..

Phúc Trần: Mùa thu mùa lá rụng. Thích cái cảm giác yên bình lúc lá rụng nhưng xen lẫn là sợ cảm giác lá rụng như sự chia ly...!

Đèn Lồng: Mùa thu, tôi không có người tình bên cạnh!

Trang Ngo: Yêu hương hoa sữa nồng luồn vào từng ngõ phố, yêu vòng ôm hờ sau lưng giả vờ lạnh lắm mỗi khi gió thu qua, yêu tất cả những điều ở thu, và ở anh - thu xưa của em!

Kim Cuc Duong: Mùa lá vàng ngập tràn trên những con đường dài xa tít, mùa của những nhớ nhung, thương nhớ, hi vọng và đầy ắp của sự đợi chờ....Nhưng cũng vì lá rụng mà trong lòng cảm thấy một chút gì đó tiếc nuối, đôi khi nỗi đau dâng trào và chợt rơi nước mắt...

Tịnh Trí Chương: Thích ngắm bầu trời xanh cao vời vợi.

Trần Thị Phương Thảo: Ngày xưa ghét mùi hoa sữa vô cùng nhưng bây giờ lại đợi mùa thu đến để được đi chầm chậm trên đường và nhấm nháp, tận hưởng cái mùi hương đáng ghét đó!

Đầu Gấu: Thích những con đường lá rụng mùa thu. Và ghét phải đi 1 mình trên những con đường đó.

Nguyễn Bảo Uyên Thư: Em thích mùa thu vì có tết trung thu. Trung thu được ngắm lồng đèn lung la lung linh ... Ghét vì trung thu không có ai dẫn đi chơi...

Nhim: Mùa thu, mùa lá rụng, trời nắng, gió nhưng vẫn se se lạnh. Đôi khi có cảm giác thu thái dễ chịu, đôi khi lại thấy lòng vương vấn đượm buồn ... Mùa thu nhẹ nhàng nên nỗi buồn dường như cũng nhẹ nhàng như thế ...

Người Ở Lại: Thích sự yên bình, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng và ghét sự trống vắng, 1 cảm giác buồn…

Huy Hạc: Cuộc sống ngày càng hiện đại làm phai nhạt đi sự phân biệt giữa các mùa.
Nếu được trở lại ngày xưa mình thích nhất là tết trung thu, mình ghét những cơn bão đổ vào Việt Nam.

Ek Iu: Thích nhất là có rằm trung thu và ghét nhất là nhớn rùi chẳng tìm được cái thú vui rước đèn trung thu như khi còn là nhóc nữa!

Khánh LyLy: Ghét cái nắng gay gắt, rám cháy bòng! Thích cái sự thỉnh thoảng có con gió " Trở trời"

Xương Rồng Gai: Đọc các comment của các bạn, tự dưng muốn ngồi bên bờ Hoàn Kiếm, hít vào mùi hoa sữa thoang thoảng lan xa trong gió, và mặt hồ đưa đẩy những gợn sóng lăn tăn... Hoặc được bắt lá xà cừ đan rơi trong những ngày cuối thu thì tuyệt quá. Ghét thì, mình chưa nghĩ ra được điểm nào cả .

Le Hoai: Tôi " THÍCH " mùa thu tới và " GHÉT " mùa thu đi ♥

Lê Hiếu: Yêu hương gió thơm mùi hoa sữa, yêu cảm giác thu về se se lạnh, yêu nh con đường tràn ngập lá bay, và yêu nh kỷ niệm k bgio trở lại...yêu lắm lắm!!!

Thu Phuong: Là khi bất chợt bạn thấy hoa cúc vàng rực những con đường, hoa cúc theo các cô bán hoa rong khắp các ngõ ngách, là khi bước trên những con đường trải lá vàng, khi hoa sữa nồng nàn từng góc phố. Nắng bớt gay gắt hơn, gió dịu nhẹ hơn... Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng cây bàng lá đỏ....... Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua...

Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh

* Bây giờ tháng mấy?

Ta đã bỏ qua cái thói quen đếm tháng ngày trôi qua kẽ tay, không còn để ý đến sự đổi thay của sắc lá lúc chuyển mùa, vì Sài Gòn không có mùa nào rõ rệt.
Bất chợt ta nhớ ra bây giờ tháng 8 rồi đó em, tháng 8 mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ? Ta bỏ thói quen tự vấn, thói quen nói chuyện với cây hay tư lự một mình một góc, đã lâu rồi ta không một mình, lâu rồi ấy nhỉ.
Lãng đãng, Sài Gòn vẫn còn mùa mưa, cơn mưa chiều ồn ào giận dữ mà cũng dai dẳng lắm, lai tạp cảm xúc rồi hay chăng? Giống như con người, ở Sài Gòn nhưng lúc nào cũng đa mang với Hà Nội.
Tiễn người ra đi, không hẹn ngày về, ừ đây đâu phải là nhà của người ta đâu mà trở về, chẳng qua là người ta về lại nơi người ta đã ở thôi, một HN xanh biếc xanh, nhưng sao với mình nó xa vời thế? Nặng nợ với người HN quá, đủ để viết tiểu thuyết Anh có thích Hà Nội không mất rồi.
3 năm trước, con người này ưu ái Hà Nội lắm, dành những mĩ từ cho nó, vì con người này còn nhìn cuộc sống với một màu hồng và hy vọng ngày ra HN, 3 năm sau, hiện tại đã nhạt bớt những thứ mĩ miều, và bản thân đã đủ những trải nghiệm cùng những đớn đau để đón chờ những thứ tồi tệ nhất.
HN đã nhạt nhòa lắm rồi, không còn đồi cỏ may, không còn con đường lá bay nữa, thay vào đó là sự hụt hẫng, con đường bụi bặm, chật chội, giá cả đắt đỏ, và nó lại giữ mất người tôi yêu.
Ta giật mình khi chỉ mới hôm qua thôi, ta muốn rủ một ai đó đi cafe mà không có, không tìm được một ai, chẳng hề giống như trước kia, em độc thân em quyến rũ, em chẳng còn độc thân nữa, chẳng quá em đang cô đơn thôi...Cô đơn theo cách của riêng em..
Những ngày tháng 8, trở về nhà với một chuyến đi vội vã không hẹn trước, ăn với mẹ được vài bữa cơm, ngủ với nội được một giấc tròn, cho nhỏ em đi chơi biển, ngắn ngủi thôi nhưng nó khiến ta nhẹ nhõm hơn nhiều. Thanh thản, anh về nhà ai cũng quý, nhất là làm cho Ớt nhà mình cười. Hay thật
Lần này ra HN được gặp bao nhiêu là bạn, ăn bao nhiêu là món. Cảm ơn Cóc thún, Hải hâm, Dung béo( cho dù giờ mày đang cần tăng cân), Zero, cảm ơn nhà Cú: anh 3, 5, Uty, cảm ơn mọi người vì sự tiếp đón chu đáo ấy. Lần này không cần lang thang HN một mình nữa, anh chở ta đi dọc những con phố, giới thiệu ta chỗ này chỗ kia, mà không biết rằng trước đây ta đã đi qua những con phố ấy cả chục lần rồi, nhưng mỗi lần một tâm trạng mà thôi. Ngồi sau tấm lưng ấm áp ấy, đột nhiên rơi nước mắt. Quả thật lần này ta không đủ tự tin để giữ được anh, không đủ dũng cảm để bắt đầu lại mọi thứ nếu như ...
Quay lại SG trong chuyến bay đêm, chỉ có một mình, định mệnh khiến anh không thể tiễn ta được hay sao ấy. Ta không muốn anh nhìn ta khóc nữa. Vẫn cảnh ấy, vẫn nơi ấy, chỉ có lòng người là khác thôi, yêu hay ghét cũng từ mình mà ra.
SG trước đây sao chật chội, nhưng giờ ta thấy trống trãi quá vậy, góc này góc kia đều thấy anh thôi. Chắc có lẽ phải một thời gian nữa ta mới quen với nó được.
Muốn công việc quay lại cho ổn định đi, để ta còn tiếp tục sống nữa chứ. Chỉ có vùi đầu vào công việc thì mới hết suy nghĩ linh tinh thôi.
Ốm quặt quẹo cả tháng với việc đen xì và sút cân, mệt mỏi và cảm giác không tốt một chút. Lại tập làm quen với những thứ xưa cũ, sau này có con gái, nếu nó yêu thằng nào ở xa sẽ tét vào mông cho biết thân
Quay lại với cafe một mình, với máy tính và những cảm xúc linh tinh. Vâng, tôi ổn!
Gửi từ email Thương Nguyễn - thuongnguyen.ffb


Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh

* Chợt nhận ra mùa thu đã đến!

Tác giả: Diệp Hương

Giọt nắng vàng đầu tiên xuyên qua tán lá rọi vào mắt làm em nheo mắt ngước nhìn. Buổi sáng thức giấc, bước ra ngoài thấy trời se lạnh, lần đầu tiên sau những ngày hè oi ả có cảm giác lành lạnh của hơi sương…em chợt nhận ra mùa thu đã đến.

Ngày nào cũng đi trên con đường này mà em không nhận ra sự chuyển mình của đất trời sang thu. Sáng nay … chỉ qua một đêm thôi mà dường như mọi thứ đã thay đổi.

Mùa thu đã đến…ngoài trời những chiếc lá vàng trao lượn từ trên cành cao rồi đáp nhẹ nhàng xuống mặt đất vô tình đậu trên vai em. Đỡ lấy chiếc lá lật qua, lật lại ngắm nghía chiếc lá mềm mại và mỏng manh như người thiếu nữ trong tà áo dài trắng. Thật đẹp, thật dịu dàng.

Tiết trời ngày thu nắng không quá rạo rực, oi bức. Những ánh nắng nhẹ nhàng, ấm áp làm yên lòng người.

Không còn nghe thấy tiếng Ve ngày hè ồn ào râm ran, mà thay vào đó lặng yên lắng tai nghe thoảng đâu đó tiếng gió cuốn lá vàng xào xạc.

Phượng đã đỏ hết mùa hè giờ nhường chỗ cho hoa điệp vàng khắp phố phường, hai bên đường những cánh hoa điệp vàng rung rinh trong gió thu về.

Gió se lạnh buổi sớm, hơi sương buổi sáng mùa thu làm em nghĩ đến anh. Người thường khoác thêm chiếc áo mỏng, quàng thêm cái khăn voan mỗi khi em ra ngoài. Anh nói vì anh sợ em sẽ bị ho. Trong vườn nhà ai hoa cúc vàng nở đó đây… Thu đã về.

Ánh sáng diệu kỳ của buổi giao mùa ánh nắng vàng lung linh ấm áp. Thi thoảng những cơn gió nhè nhẹ thổi vào mặt người đi đường làm mái tóc em rối bời nhưng không sao vì anh sẽ vuốt tóc em thật nhẹ.

Trời trở lạnh là bắt đầu của mùa đan len, em lại ra chợ chọn mua những cuộn len thật đẹp, thật ấm áp rồi kỳ công hỳ hụi đan tặng cho những người mình yêu quý. Anh thường nói lạnh thế này mà được quàng chiếc khăn do em tự tay đan tặng, thật hạnh phúc biết bao.

Mùa thu, những gánh hàng rong khắp phố đâu đâu cũng thấy bày toàn ổi, hương ổi chín lan khắp phố. Em lại cùng anh đi dạo trên phố, thấy thèm cảm giác ngọt bùi của vị ổi.

Hà Nội ồn ào, người đi lại hối hả mấy ai nhận ra sự chuyển mình của thời tiết. Chỉ có anh và em hay lang thang trên những đường phố Hà Nội để cảm nhận mùa thu Hà Nội.

Buổi sáng mùa thu trời trong gió mát trên nền trời trong xanh chỉ trôi lưa thưa vài áng mây mỏng lang thang, thong dong thả bộ trên không trung ngắm nhìn những dòng người vẫn hối hả cho cuộc sống thường nhật. Em thả bộ trên con đường vẫn đi hàng ngày nhưng hôm nay có thêm một điều mới đó là những chiếc là vàng bay…

* Gửi từ email Diệp Hương - diephuong2011@

Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh

* Tháng Tám - cho ta gần nhau hơn...

Tháng Tám đã về anh ạ. Em thấy những cây bàng sắp gầy. Hà Nội có những đêm lạnh tê cả bàn chân em đong đưa bên cửa sổ. Tháng Tám xanh xao như câu hát bâng quơ hỏi thời gian: “lá rơi vàng chưa nhỉ?”

Tháng Tám xui chút buồn len nhẹ phía sau hàng mi thưa khiến nước mắt chực trào ra ngoài… nỗi nhớ. Anh có biết em nhớ gì khi tháng Tám về không? Em nhớ tiếng cười lanh lảnh của những ngày bên nhau. Tiếng cười làm sáng cả những giấc mơ em… Không hiểu vì lẽ gì mà những kỷ niệm vui khi xa xôi lại trở nên buồn đến thế.

Tháng Tám cứ như một mãnh lực khôn cùng gọi buồn đến thiết tha.

Tháng Tám nắng không còn gắt nữa. Chỉ có gió là nhiều hơn bao giờ hết. Gió tràn ngập các nẻo đường xua mùa hạ về với miền kí ức… Nhưng vì Hạ chẳng chịu rời nên thời gian chực đổ một trời Ngâu…

Tháng Tám, đường bên hồ trải một màu xanh ngắt. Không biết là màu xanh của trời hay màu xanh của nước. Không hiểu màu xanh của hy vọng trong thơ xưa hay màu xanh của lòng người rộn ràng ngày hôm nay. Nhưng em yêu cái màu xanh dịu dàng ấy. Một thứ màu không ngôn ngữ nào tả được. Không họa sĩ nào đủ tài năng để vẽ.

Ấy là màu khi Hà Nội chuyển mùa.

Tháng Tám về, những đôi tình nhân dường như trẻ hơn. Những cái xiết tay gần hơn. Những vòng ôm gần hơn. Những tiếng yêu thương nhiều hơn… Có phải vì thế mà nỗi cô đơn trong em như được nhân lên hàng nghìn, hàng nghìn lần để những đêm không ngủ dài hơn cả những con đường Hà Nội?

Đã bao giờ quên hương cốm mới chưa anh? Tháng Tám những gánh hàng rong thơm nồng mùi lúa mùa cắt sớm. Và đã quên chưa anh, cô bạn nhỏ bé thích màu xanh cốm vẫn kè kè đi theo anh mỗi buổi tan trường? Nao nao nhớ. Nao nao thương mùa cốm về trong lòng người Hà Nội.

Tháng Tám, bãi giữa sông Hồng đã ngập hết rồi anh ạ. Không còn chỗ cho mình thả diều như trước nữa. Những luống cây bạc hà ngập trong màu phù sa hung đỏ. Cọc tiêu cũng đã ngập rồi. Em đứng trên cầu Long Biên giữa chiều, nhìn ra mênh mang nước, thấy chân trời gần lắm, anh ơi…

Tháng Tám về, những cánh tay gầy hơn. Những đôi vai gầy hơn. Những bờ môi gầy hơn. Tiếng hát xa hơn và lòng người quạnh vắng. Anh có kịp về để đón mùa thu?

Gửi từ blog Hướng về mặt trời



Ảnh minh họa: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh

* Nơi hoa sữa thơm từng ngọn gió có người đợi tin anh!

Gửi em dấu yêu!

Trên con đường ngập tràn hoa lá đỏ, anh chợt nhận ra trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở!

Vậy là anh xa em, xa mùa thu Hà Nội thật rồi!

Anh hỏi em có buồn khi xa anh? Em khẽ cười và bảo “ Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho anh!”.

Một tháng bên xứ Hoa Anh Đào, trên những con đường ngập nắng thu! Giữa chốn tấp nập đông người sao có những khoảng trống ta không thể lấp đầy!

Giờ anh đang tìm em ở chốn không em! Em thật gần!

Người ta thường bảo nước mắt con trai chảy sâu trong tim!

Em đã cho anh biết thế nào là cho và nhận! Yêu và được yêu!

Em thường bảo con trai phải thật mãnh mẽ, không được yếu mềm dù trong bất cứ hoàn cảnh nào!

Nhưng con người đâu phải cây cỏ! Ta không muốn rơi lệ sao lòng dưng dưng!

Giá như biết không có nỗi nhớ trong đêm tuyết lạnh nơi xứ Người! Nỗi nhớ trong anh cứ trào dâng theo từng kỉ niệm! Nối dài, dài mãi theo những vì sao ước!

Đêm nay anh đứng chờ sao Băng! Chỉ ước một điều thật nhỏ, thật nhỏ thôi! Nơi hoa sữa đang hé nụ, nhành Lan Tím đang tỏa hương, bên khung cửa có người đang dõi bước anh đi.

Em đợi anh về! Lời em nói trước lúc anh đi. Bao tình cảm chất chứa em gửi gắm theo những trang thư! Anh đợi hoài, đợi mãi! Sao vẫn không thấy hồi âm!

Em từng bảo với anh điều đau khổ nhất trên đời là không được sống với cảm xúc thật của bản thân! Em không muốn cho ai biết cảm xúc thực của bản thân! Đơn giản bởi có những điều đâu cần phải nói ra anh nhỉ!

Tự em bảo em không buồn khi xa anh đâu! Em quen rồi! Khi anh gọi điện, em lặng thinh không nói! Chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào thôi!

Có ai lấy đi được quá khứ bao giờ đâu! Nó sẽ mãi còn trong kí ức mỗi người! Lịch sử sẽ không tha thứ cho những ai lãng quên nó!

Nếu ai không có quá khứ người đó không thể có hiện tại!

Em là người anh yêu hiện tại! Mãi mãi anh không thể phủ nhận được quá khứ! Nhưng anh luôn sống hết mình trong hiện tại!

Vậy là xa Việt Nam, xa em! Xa mùa thu Hà Nội!

Nơi phương trời xa, giữa mùa đông băng giá, trái tim anh ấm nồng bởi anh biết...

Nơi hoa sữa về thơm từng ngọn gió ấy có người đợi tin anh!

Gửi từ email Nguyễn Văn Hoàn hoan34

Link: http://www20.zippyshare.com/v/25462011/file.html

THÀNH VIÊN BÌNH LUẬN TRÊN DJ.VERY.VN

Không có cảm nhận vào được viết

Vui lòng không sử dụng từ ngữ thô tục để viết cảm nhận ! Xin cảm ơn!

THÀNH VIÊN BÌNH LUẬN TRÊN FACEBOOK
TÌM CHÚNG TÔI TRÊN FACEBOOK