ĐĂNG NHẬP / LOGIN

Đăng ký / Register

Support Online 24/7
Mobi:0166.3003.717
DJ.very.vn mới đi vào hoạt động nên sẽ còn những thiếu sót, chúng tôi rất mong nhận được sự góp ý, động viên, tình cảm yêu mến từ tất cả bạn Yêu DJ.
Đó sẽ là động lực để DJ.very.vn ngày càng đến gần với mọi người hơn. Kính chúc các bạn Nghe Nhạc DJ thật vui vẻ.
Hi vọng DJ.very.vn luôn là điểm dừng chân của các bạn!
Ủng hộ website bằng cách Post các link Nhạc DJ.very.vn bạn yêu thích lên các forum,website,blog...giới thiệu đến mọi người.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website trong thời gian qua!
Bạn vui lòng đăng kí thành viên mới để được sử dụng đầy đủ các chứng năng sau:
Tải nhạc , Add Playlist , Cảm Nhận, Đăng nhạc...
Mọi ý kiến phản hồi vui lòng liên hệ : Mr Tuấn
Y!M: onlyu.cool - Email: info@very.vn

>Vào đăng kí thành viên<
Hãy +1 để tăng chất lượng Nghe Nhạc:

Trở Về Bên Vòng Tay Ba Mẹ Dấu Yêu (BlogRadio 196)

Album: BlogRadio

Trình bày: Blog Radio 196

Thể loại: Blog Radio

Người gửi: Admin | Nghe: 6632 | Tải: 857

Share Tất cả Thành viên hãy đăng nhập để trở thành VIP Member tải nhạc tại DJ.very.vn
Hãy ủng hộ DJ.very.vn bằng cách giới thiệu tới bạn bè và người wen của bạn nhé.
Event này bắt đầu từ ngày 19/04/2011... chúc các bạn vui vẻ ^_^
Copy & gởi Link:





Bạn thân mến!

Mỗi năm đến mùa Vu Lan những người con ở khắp mọi nơi lại trào dâng xúc cảm gửi tới đấng sinh thành mình. Hôm nay khi mùa Vu Lan năm nay đang dần khép lại, bạn sẽ cùng Blog Radio lắng nghe những câu chuyện, tâm sự cảm động và đong đầy ý nghĩa gửi tới đấng sinh thành của chúng ta nhé!

Lá thư trong tuần:

Cách đây rất lâu, ở 1 làng nọ có một cây táo cổ thụ. Hàng ngày có 1 cậu nhỏ hay ra chơi đùa với cây. Cậu leo trèo lên ngọn cây, hái táo để ăn và khi đã mệt mỏi cậu ngủ thiếp đi dưới bóng râm của nó... Cậu rất yêu quí cây táo và cây táo cũng thích chơi đùa với cậu.

Thời gian trôi đi, cậu nhỏ ngày nào đã lớn và không còn chơi đùa với cây táo nữa. Một ngày nọ cậu xuất hiện với vẻ mặt rất buồn bã. Cây táo muốn cậu chơi đùa với nó, nhưng cậu từ chối:

- Tôi không còn nhỏ nữa và tôi không muốn chạy xung quanh cây. Tôi muốn chơi đồ chơi kia nhưng tôi không có tiền để mua chúng.

- Tôi cũng không có tiền - Cây táo nói - nhưng cậu có thể hái các trái táo để bán và cậu sẽ có tiền.

Cậu trai rất mừng khi nghe đề nghị như vậy. Cậu hái hết các quả táo mang đi bán và không trở lại nữa. Cây táo rất buồn vì nhớ cậu.

Một ngày kia, cậu bé ngày nào đã trở thành một chàng trai đến bên cây táo.Cây táo rất vui mừng và đề nghị cậu chơi đùa với nó nhưng chàng trai từ chối và đề nghị cây táo hãy cho chàng 1 ngôi nhà đề gia đình của chàng trú ẩn.

-Tôi không có nhà cho cậu - cây táo nói - nhưng cậu có thể chặt những tán cây của tôi để làm nhà.

Và thế là chàng trai chặt hết các tán cây vui vẻ mang đi. Cây táo rất hạnh phúc khi thấy chàng trai vui nhưng không thấy chàng quay lại, nó trở nên buồn bã và cô độc…

Vào một ngày hè nóng nực rất lâu sau đó, ngươi đàn ông - cậu bé lại xuất hiện và cây táo rất vui mừng. Nó muốn chơi đùa, nhưng người đàn ông ấy từ chối vì mệt mỏi. Ông ấy muốn có 1 chiếc thuyền để nghỉ ngơi và muốn cây táo giúp mình. Cây táo đề nghị người đàn ông hãy đốn thân cây to lớn của nó đề làm thuyền. Người đàn ông đốn cây và không xuất hiện nữa…
Ảnh minh họa

Cuối cùng, vào 1 buổi chiều, ông lão - cậu bé đã xuất hiện.

- Ôi con trai ,bây giờ thì ta không còn gì để cho con nữa rồi - cây táo nói - Không còn những quả táo chín ngọt..

- Con không còn răng để ăn táo…

- Cũng không còn cành để con leo...

- Con không đủ sức để làm việc đó.

- Thật sự ta không còn gì nữa, chỉ còn mỗi gốc cây - Cây táo khóc…

- Con không cần cái gì nữa cả. Chỉ cần 1 chỗ để nghỉ ngơi thôi. Nói rồi ông lão ngồi lên gốc cây. Cây táo rất đỗi vui mừng. Nó cười qua làn nước mắt.

Đây chỉ là 1 câu chuyện ngụ ngôn. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với Bố, Mẹ. Nhưng khi chúng ta lớn thì chúng ta rời bỏ họ và chỉ quay về khi chúng ta cần lấy thứ gì hay chúng ta có những nỗi phiền muộn. Cha mẹ vẫn sẵn sàng tha thứ đón nhận chúng ta và làm tất cả những gì miễn là chúng ta được hạnh phúc
.
Email của thính giả Kumizpro: “Đây là 1 câu chuyện em sưu tập được, 1 câu chuyện có thật thực sự ý nghĩa và cảm động về tình mẫu tử, sự hi sinh của người mẹ dành cho đứa con của mình. Em rất mong BlogViet sẽ chuyển thể câu chuyện này thành Radio, đó chắc chắn là một món quà ý nghĩa cho mùa Vu Lan này. Em xin cảm ơn rất nhiều!”

* Túi gạo của mẹ (Câu chuyện về người mẹ vĩ đại – Phật giáo.vn - truyện khuyết danh, bản dịch của Như Nguyện)

Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời. Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nổi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn. Lúc đó học sinh ở trường trung học mỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “Mẹ, con sẽ nghĩ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “Con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được. Yên tâm, mẹ sinh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau”. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 6 tuổi trong đời cậu bị mẹ đánh như vậy.

Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường, nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò trán suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem, hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “Bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình. Bà xem gạo nè, có thóc có sạn có hạt cỏ… làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà. Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vải lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách: “Đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm”. Ông đùa nói: “Thế nào bà nhặt được trên đường đó à?”. Bà mắc cỡ đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi…

Rồi lại đến một tháng, bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẽ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “Bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận, nhưng làm ơn để riêng ra, cho dù thế nào cũng không được để chung, như vậy chúng tôi không thể nào nấu được, nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! Gạo nhà tôi đều như vậy cả, phải làm thế nào?”. Người phụ trách đùng đùng nói: “Một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì, lặng lẽ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi…

Đến tháng thứ ba, bà lại vất vả vác đến một bao gạo, vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “Tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!”.

Ảnh minh họa
Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó, bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “Tôi nói thật với ông, gạo này là… tôi đi xin đấy, ông giật bắn người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “Tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học!”.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đỡ bà dậy nói: “Thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”. Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắc đầu nói: “Đừng… đừng… nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó!”. Ông hiểu ý bà nói: “À, thì ra bà muốn tôi giấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khễnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc. Với nét mặt hiền hoà ông nói: “Vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm”.
Ba năm sau, đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “Thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?”.

Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đổ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học.

Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba bao gạo giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao gạo của người mẹ đi xin, trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài”.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy người phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…”
Trải qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi như trong truyền thuyết.


* Mơ ước trở về bên vòng tay ba mẹ để được chở che (Gửi từ email Lê Hằng - lehang2101@)

Nhớ lắm những ngày ba đi xa, con nằm cạnh mẹ cùng nói chuyện về ba… để rồi con ngủ lúc nào mẹ cũng không hay…rồi mẹ lại nói mẹ nhớ lúc ấy, con rất ngây thơ và đáng yêu…

Nhớ lắm những buổi học ở trường làng, trời mưa, lũ bạn con phải khó khăn lắm mới loi nhoi né tránh được những vũng nước sìn, còn con, thật dễ dàng vì con đang ở trên vai ba... nghêu ngao hát bài cháu lên ba mà cô giáo vừa dạy…

Nhớ lắm những lúc mẹ vắng nhà, ba phải vừa trông chừng con vừa làm cơm cho con ăn. Ba sợ con ăn nhãn bị vướng hột, ba đã ngồi cậm cụi tách hết thịt nhãn cho con ăn.

Nhớ lắm những hôm con trốn đi chơi, sình đất đầy người…mẹ nổi điên lên với con… Con sợ lắm,nhưng ba đã bảo vệ con khỏi mẹ đánh đòn, ửa mặt và tay cho con vì lúc đó mặt con toàn sình với nước mắt…

Nhớ lắm những hôm con không chịu ngủ trưa, trốn ra ngoài, lén lén, lén lén… bị bà ngoại chụp đầu lại đè ra đánh…con khóc bù lu bù loa....khóc mệt rồi lại thiếp đi trong vòng tay ngoại…

Nhớ lắm những buồi chiều mát thả diều ngoài đồng cùng lũ con nít trong xóm, đôi tay con quá bé và quá yếu so với lực căng của dây diều…Con diều bay mất thế là con vừa khóc vừa chạy về chui vào lòng ba…

Nhớ lắm những lúc nằm trên đống rơm ấm nghe ve sầu hát râm ran mà ngủ quên để ba phải đi kiếm…Kết quả là bị mẹ đánh đòn….

Nhớ lắm những lúc con phải chật vật đi qua cây cầu dừa trong xóm để ra đồng… đến với cánh đồng mênh mông của con và rồi khi quay về nhà, con lại không đủ dũng khí bước qua…con chỉ biết ngồi nhìn đến trời xụp tối và ba lại qua bế con về.

Nhớ lắm những đêm con ngồi vắt vẻo trên cây cầu dưới sông ngắm những ánh sao và những chiếc ghe đò qua lại…

Nhớ lắm lúc đôi tay con còn quá ngắn và bờ vai còn quá nhỏ nhắn để với lấy cánh lục bình trôi sông để rồi lộn cổ xuống sông và bị mẹ tức tối… bắt quỳ gối… để rồi 5 phút sau ba lại bế con lên và xoa 2 cái đầu gối bé tí đỏ lên vì đau…

Nhớ lắm những lúc con bắt trộm con ve sầu của anh tư mang ra thọt lét vì con nghe anh nói nếu thọt lét nó, nó sẽ cười…nhưng con thọt mãi chỉ nghe ve veee

Nhớ lắm những lúc con xin tiền ông thần tài và ông thổ địa nhà mình đi ăn bánh, và sau đó là mang 2 ông ra tắm rồi bỏ quên 2 ông trong cái thau giật đồ nhà mình… Con xin lỗi!

Ảnh minh họa

Để rồi hôm nay, khi con đã lớn, đôi tay đã đủ lớn và đủ mạnh để giữ chặt sợi dây diều… Đôi chân đã đủ khoẻ để bước qua khỏi những vũng sình của cuộc sống… Đôi vai đã đủ rộng để với tay đến cánh lục bình mơ ước….

Con lại mơ ước trở về bên vòng tay ba mẹ để được che chở…

Bởi vì trái tim và đôi mắt con vẩn còn quá bé nhỏ và mong manh…

Trái tim con còn quá bé nhỏ để chứa đựng những bon chen, những toan tính của người đời.

Đôi mắt con còn quá sáng để có thể nhét vào đấy những mảng đen tối của cuộc sống…

Dù rằng con biết thời gian không thể quay trở lại, không con tàu nào đưa con rời ga để lăn bánh về với tuồi thơ… Con vẫn bật khóc khi nghĩ về ba, về mẹ, về bà ngoại…

Nước mắt như một cách để con rửa trôi đi những vết sình của vũng bùn cuộc đời mà giờ ba không thể ở cạnh để rửa giúp con…

Để xoa dịu đi vết đỏ của những va vấp mà giờ đây ba không thể xoa dịu chúng giúp con…

Để xoá đi những tâm sự mà giờ đây con không thể nói cùng mẹ…

Để có được giấc ngủ thiếp như ngày nào trong vòng tay ngoại…dù rằng giờ đây chỉ có con tự ôm lấy chính mình và những giấc mơ không còn êm đềm mà đầy sự sợ hãi…

Trong lòng con nặng trĩu những nỗi buồn, không tên nhưng rất thật… những giấc mơ chấp vá loang lổ không đầu không cuối…

Con đã bước qua cây cầu ấy, giống như bước qua cây cầu dừa hôm nào…

Con đủ dũng khí để bước qua vì sự hấp dẫn của cánh đồng quá lớn với con nhưng con lại không đủ dũng khí để quay về….

Làm sao con có thể nói với ba mẹ rằng con rất sợ, con muốn về trong vòng tay ba mẹ để được che chở…

Làm sao con có thể nói với ba mẹ rằng con rất đau khổ, có lúc con muốn biến mất khỏi thế gian này!

Làm sao con có thể oà khóc như đứa trẻ và xà vào lòng ba mẹ để được dỗ dành mà không khiến ba mẹ khỏi lo lắng cho đứa không chịu lớn như con..

Con không thể…

Trong mắt ba mẹ, con đã là một đứa có đủ suy nghĩ, đủ bản lĩnh để tự lập… Nhưng làm sao con có thể để ba mẹ biết sự thật là con vẫn đang bước qua những vũng sình này bằng đôi chân yếu ớt, xoa dịu những vết đỏ khi con lầm lỗi bằng đôi tay nhỏ bé của chính con…

Con xin lỗi…

Link: http://www17.zippyshare.com/v/18684671/file.html

THÀNH VIÊN BÌNH LUẬN TRÊN DJ.VERY.VN
Cảm nhận của : Tiến thế 2992
thật yêu bố mẹ

Cảm nhận của : trangkute789
nhoi lam me oi

Cảm nhận của : trangkute789
nhoi lam me oi

Sửa cảm nhận: 3

Vui lòng không sử dụng từ ngữ thô tục để viết cảm nhận ! Xin cảm ơn!

THÀNH VIÊN BÌNH LUẬN TRÊN FACEBOOK
TÌM CHÚNG TÔI TRÊN FACEBOOK